/**/

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

Em ơi, anh nhớ em nhiều...

Những giọt nước mắt sẽ không rơi một cách vô nghĩa, trong cuộc đời không gì là vô nghĩa, cũng như không gì là mãi mãi. Hợp rồi tan,tan rồi hợp đó là điều rất tự nhiên, tự nhiên như chính sự tồn tại của anh trên cõi đời này, tự nhiên như sự gặp gỡ của hai ta để rồi anh yêu em... 
Anh đã luôn mơ giấc mơ thật đẹp những giấc mơ mà anh khao khát những giấc mơ mà trong đó em đến bên anh như vốn dĩ, và yêu anh nồng nàn, say đắm như sự sắp đặt của số phận trong mơ anh là người hạnh phúc, giá như giấc mơ có thể kéo dài mãi mãi, giá như anh cứ ngủ một giấc dài vô tận và mơ về em... có lẻ lại tốt hơn! anh không phải cảm thấy chơi vơi, không phải cảm thấy hụt hẫng, mất phương hướng mỗi khi tỉnh giấc... 

Em có biết tâm trạng của anh lúc này không?. Ngồi một mình và nhớ về em trong sự cô đơn mòn mỏi. Một mong ước nhỏ nhoi bây giờ của anh là được bên em lúc này để có thể hét lên "Anh Yêu Em!","Anh Yêu Em!" hàng trăm hàng ngàn lần và trao cho em nụ hôn nóng hổi chân thành để mọi người cùng biết cùng sẻ chia cho tình cảm của Anh dành cho Em! . 


Anh viết cho riêng em _người trong trái tim anh .. 
Anh muốn nói với em rằng ... 
Anh nhớ em nhiều lắm, nhớ em ngay cả khi bên em 
Anh luôn mong em hạnh phúc !! Mong em luôn vui vẻ và may mắn .... 
Chúc em luôn làm tốt mọi việc và vững tin trong cuộc sống !! 
Anh luôn mong em có hạnh phúc thật sự !! 
Nếu như tình cảm này sẽ ko có tương lai .. 
Anh ko biết mình sẽ ra sao .. Bởi vì Anh yêu Em .. rất yêu Em !!! 
Em đã hiểu hết được tình cảm của anh dành cho em ? ....! 
Tình yêu có thể chứa đựng nhiều yêu thương và cả những đau khổ nhưng anh không bao giờ hối hận vì đã dành tình yêu của anh cho em.
<<sưu tầm>>

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2012

Không cần phải yêu anh đâu em!



Bởi lẽ là người thay thế, anh sẽ chẳng dám yêu cầu điều gì đâu em và em cũng không cần phải yêu anh đâu. 

Nếu một ngày, em và người ấy không thể tiếp tục đi trên cùng một con đường, anh chấp nhận làm người thay thế, thay thế người ấy yêu em và dặn lòng mình sẽ trao em những yêu thương rất thật.
 

… Không cần phải yêu anh đâu em, chỉ cần em dành một chút thời gian mỗi ngày, chỉ một chút thôi, nhắn tin cho anh mỗi sáng sáng thức dậy và một tin nhắn chúc anh ngủ ngon mỗi tối, được không em?
 

… Không cần phải yêu anh đâu em, chỉ cần những lúc em thấy buồn hay cô đơn, cho anh được bên em, thật gần, anh sẽ chẳng an ủi hay làm trò cho em vui, sẽ chỉ im lặng ngồi cạnh em thôi và chẳng phiền gì em đâu em à…
 


… Không cần phải yêu anh đâu em, chỉ cần cho anh được đứng thật lâu trước cửa nhà em, cho dù em có không muốn gặp anh cũng chẳng sao cả.

… Không cần phải yêu anh đâu em, chỉ cần cho anh được quan tâm em mỗi ngày, được tự tay làm cho em hộp cơm, cho dù nó chẳng ngon lành gì hay thậm chí nhìn trông rất lộn xộn, chỉ cần em nhận nó và mỉm cười.
 

… Không cần phải yêu anh đâu em, chỉ mong được bên em những chiều lộng gió, chỉ ngồi cạnh bên ngắm nhìn em thật lâu mà chẳng cần phải nói gì cả,
 

… Không cần phải ngó ngàng gì anh đâu em nếu anh cứ kè kè theo em đi nhà sách hay theo em đi dạo khắp các con phố.
 

... Không cần phải quan tâm gì anh đâu em, nếu anh có đang buồn đến mức nào, chỉ cần nhìn anh và mỉm cười, rồi sau đó em có quay lưng đi cũng được em à.
 


… Không cần phải bận tâm gì anh nếu người ấy có ý định muốn quay lại với em, hãy làm theo những gì con tim em mách bảo, cho dù em có quyết định thế nào, cũng chỉ cần em cho phép anh bên em, quan tâm em với tư cách là một-người-bạn.
 

Và, không cần phải yêu anh đâu em, chỉ cần em biết, anh yêu em thật nhiều và sẽ luôn như thế, vậy là đủ rồi em à!
 

<<sưu tầm>>

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

Hãy để anh yêu em, em nhé!

Anh sẽ bắt đầu bằng cách nhắntin cho em mỗi sáng! Có thể anh không đủ tài để nhắn những SMS ngọtngào, hay lãng mạn như ai đó đã từng làm. Nhưng hãy cứ để anh thử một lần, rồi em sẽ thấy. Anh sẽ chỉ nhắn tin để gọi em thức dậy, nhắc nhởrằng em cần phải ăn sáng để đủ sức cho một ngày dài. Và cứ như vậy, anhsẽ chỉ nhắn tin để nhắc nhở em những điều cần làm. Nếu em cảm thấynhững tin nhắn đó là nhàm chán và khiến em mất tự do, thì anh sẽ khônglàm thế nữa, thay vào đó, anh sẽ nói rằng: Anh nhớ em!
Hãy để anh yêu em, em nhé!



Anhsẽ thực hiện điều đó thật âm thầm. Nếu như em chưa sẵn sàng để bắt đầumột mối quan hệ mới, sau tất cả những gì đã qua. Thì anh sẽ chỉ lặng lẽở bên em, âm thầm và hoàn toàn tự nguyện. Ai có thể ép trái tim mìnhphải làm những điều mình không muốn đây? Không ai cả! Với lại, anh càngkhông muốn em phải làm những điều em không thể, bởi tình cảm là thứphải luôn xuất phát từ một trái tim tự nguyện. Nếu em chưa sẵn sàng đểyêu, vậy anh sẽ bắt đầu như là một người bạn thật tốt, được không em?

Hãy cùng anh vẽ nên trái tim tình yêu em nhé

Hãy để anh yêu em, em nhé!

Anhsẽ chứng tỏ điều đó bằng cách chạm vào nỗi đau sâu kín của em. Nhưngđừng lo, anh sẽ chạm thật nhẹ nhàng, vuốt ve, an ủi và rồi gỡ bỏ nó.Anh biết điều đó sẽ làm em đau, nhưng suy cho cùng, có ai sống mãi vớinỗi đau quá khứ được đâu? Hãy để anh giúp em quên đi người cũ, và hướngvề tương lai. Cái tương lại mà em sẽ chỉ thấy những niềm vui và hạnhphúc ngự trị xung quanh mình ấy. Và em! Cho phép anh là một phần tươnglại đó của em chứ?


Hãy để anh yêu em, em nhé!

Anhsẽ chứng minh điều đó bằng cách mang lại cho em nụ cười, bởi khi nhữnggiọt nước mắt bất lực trong việc xoa dịu niềm đau, sao ta không thửbằng những nụ cười nhỉ? Không biết đã ai nói với em rằng khi cười trôngem thật xinh đẹp chưa? Nhưng em hãy cứ cười vui lên em nhé, bởi anh sẽở bên, và hoà chung vào niềm vui đó. Với anh, yêu một người, chỉ đơngiản là luôn được ngắm nhìn người mình yêu vui cười.


Hãy để anh yêu em, em nhé!




Dùem đã nói lời đồng ý, nhưng anh vẫn muốn hỏi lại em câu này. Bởi niềmvui đến quá bất ngờ, và trái tim anh vẫn chưa thôi rộn ràng vì điều đó.Người ta nói khi yêu mọi thứ đều màu hồng, nhưng anh biết, vẫn cònnhiều khó khăn phía trước lắm. Nhưng điều đó có gì đáng để suy nghĩ đâu nhỉ? Bởi anh đã có em mà, anh đã có sức mạnh của tình yêu, để vượt quatất cả.
 

<<sưu tầm>>

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

Có bao giờ tình là thiên thu?


Ta vẫn thường lầm tưởng “cùng nhau đi đến cuối con đường” nghĩa là phải bên nhau đến “đầu bạc răng long” nghĩa là vẫn sẽ tay trong tay, cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Thật ra không hẳn vậy.

Con đường tình yêu, không phải lúc nào cũng song hành với con đường cuộc đời, vì thế nên đã có câu nói rằng “Life is a moment in space, but when the love is gone, it’s a lonelier place”. Cuộc Sống cứ chảy trôi, theo cái sắc màu cố định nào đó của mình, để rồi khi tình cờ chạm phải Tình Yêu, nó trở nên rực rỡ, và tươi sáng hơn. Dẫu có hạnh phúc, đớn đau, bình yên, hay dữ dội cuồng nhiệt, Tình Yêu lúc nào cũng khiến cho Cuộc Sống bị biến đổi, và theo một cách nào đó, sống động hơn.

Người ta hẳn sẽ buồn, khi tình dở dang.

Nhưng có chắc sẽ vui, dẫu cho tình đã trọn vẹn?

Tình dở dang, là lúc cái kết của nó mang theo sự nuối tiếc của ít nhất một trong hai người, khi mà ai đó cảm thấy vẫn còn có thể cho nửa kia nhiều, nhiều, nhiều hơn nữa, những tình cảm chất chứa trong mình. Nhưng người tình ra đi, và tình cảm lọt thỏm vào những lạnh lùng, cô độc. Nên các cuộc tình dở dang luôn nhuốm những sắc màu buồn đau da diết.

Còn về sự trọn vẹn của tình, đó không phải cái có thể đo lường bằng độ dài, ngắn của thời gian. Người ta có thể bên nhau đến cuối đời, dẫu tình yêu đã chết từ rất lâu rồi. Sự bên nhau ấy gọi là Trách Nhiệm, thứ đôi khi còn lớn lao hơn cả Tình Yêu. Tình gọi là trọn vẹn là khi hai người cảm thấy đã chẳng có thể cho nhau nhiều hơn thế nữa, cả về tinh thần lẫn thể xác, khi cái nắm tay đã lơi, và nụ hôn không còn quá đỗi ngọt ngào.

Tình trọn vẹn, là lúc người ta quyết định có tiếp tục bước cùng nhau, hay là sẽ rẽ theo hai hướng, để đuổi theo những sắc màu dở dang nhưng tươi mới khác.

Dẫu thế nào, Tình Yêu khi đã trọn vẹn luôn nhìn xuống cuộc đời bằng đôi mắt thanh thản và bình yên. Tựa cái hít vào thật sâu, và thở ra thật dài khí trời thanh khiết của một buổi sớm mai. Cảm giác đủ đầy. Dẫu có buồn, hay vui.

Nên, sao phải vội nghĩ rằng tình đã không trọn vẹn, cho rằng mọi lời hứa đều vỡ vụn cả, nếu chẳng thể tiếp tục bước cùng nhau? icon smile Có bao giờ tình là thiên thu? 


“With you eternally mine, in love there is no measure of time
We planned it all at the start,
that you and I
would live in each other’s hearts…”

<<sưu tầm>>

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

Chuyện tình gió và chong chóng...!!




Gió nhẹ, chong chóng quay. . .” Cậu lúc nào cũng quay mãi thế à?  Chợt gió hỏi chong chóng.” Ừ, có lẽ vậy!! ” Chong chóng đáp. ” Vì cậu thổi nên tớ phải quay! “” Vì tớ sao?? ” Gió ngạc nhiên.

” Vì cậu. Vì cậu mà tớ quay, cũng vì cậu mà tớ sống. ” Chong chóng trả lời. ” Nếu tớ không quay thì tớ là một cái chong chóng chết!! “ 

” Nếu. . . nếu có một ngày. . . tớ không ở bên cậu nữa. . . ” Gió ngập ngừng.

” Tớ không biết. Trên đời này có vô vàn ngọn gió và vô vàn chong chóng. Bình thường thì chong chóng cần gió. Gió như là nguồn sống của chong chóng. Chong chóng thiếu gió, chong chóng không còn sức sống nhưng gió thiếu chong chóng thì gió vẫn vậy. ” Chong chóng nhẹ nhàng trả lời gió.

” Ừhm. Có lẽ!! ” Gió đáp, với tất cả sự thờ ơ. 


Chong chóng hiểu hết tất cả. Rằng một ngày kia, gió sẽ chán chong chóng. Rằng chong chóng sẽ già đi theo thời gian nhưng gió thì không. Rằng ngày đó đã sắp đến rồi. Chong chóng thở dài. Chong chóng sắp già mất rồi. Hai ngày, chong chóng không được gặp gió. Có lẽ là chong chóng nhớ gió. Rồi. . . Trời gió lên, chong chóng quay. . . Gió đến rồi!! Gió vẫn thế, vẫn thờ ơ và vô tình. Chong chong nhìn gió, không tin vào mắt mình. Gió, là gió. . . Nhưng đáp trả lại sự nhiệt tình của chong chóng chỉ là một làn gió nhẹ, đủ để chong chóng rung động.

” Tớ phải đi! ” Đột ngột gió lên tiếng.

” Cậu phải đi à?? Cậu đi đâu!?? ” Chong chóng hỏi, trong hoảng loạn.

” Xa lắm, họ rủ tớ đi, các cơn gió khác!! Chúng tớ phải đi, vì sắp đến mùa khô rồi!!” 

” Thật sao?? ” Điều chong chóng lo sợ cuối cùng cũng tới. ” Cậu có về không!!? “ 

” Thế cậu có đợi không? ” Gió hỏi lại.

” Tớ đợi. Chỉ cần cậu nói có về là tớ tin cậu có về!! ” Chong chóng lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng có niềm tin tuyệt đối vào người khác.

” Ừh. Nếu cậu đợi thì tớ sẽ về!! ” Gió đáp.

” Cậu sẽ về thật chứ?? Khi nào thì cậu về?? “ 

” Nhanh thôi, khoảng năm mười ngày gì đó!! ” Gió trả lời. ” Tin tớ nhé!? “ 

” Tớ tin cậu, cậu đi đi!! Tớ sẽ chờ!! Cậu sẽ về, sẽ mang cho tớ bông hoa màu tím chứ?? ” Chong chóng nói, lòng lại nhen lên niềm hy vọng.

” Chắc chắn!! Hoa màu tím nhé!! ” Gió khẽ cười.

Chong chóng không nói gì cả, chỉ biết lặng nhìn gió đi.

Rồi gió đi. Chong chóng ở lại và chờ đợi. Chờ mỏi mòn. Một ngày, hai ngày. Một tuần, hai tuần. Rồi một tháng, hai tháng. Gió vẫn không về. Chong chóng vẫn đợi. Chong chóng tin gió. Tin vào lời hứa của gió. Năm đó, khô hạn, nắng nóng. Trời lặng không chút gió. Mọi người đã đi đến vùng khác. Riêng chong chóng vẫn ở mãi nơi này. Chong chóng sợ nếu mình đi thì khi gió quay về sẽ không gặp. Chong chóng sợ không gặp được gió.

Cậu ấy sẽ về!! Cậu ấy hứa rồi mà!! Cậu ấy bảo nếu mình đợi thì cậu ấy sẽ về!!

Mình phải tin vào cậu ấy!! Cậu ấy không lừa mình!! Cậu ấy không nói dối!!

Phải tin, ai nói gì mình mặc kệ!! Cậu ấy sẽ về!! Phải tin tưởng!! Phải tin. . .
 


Cứ thế, chong chóng đã đợi hơn mười năm!! Chong chóng vẫn cứ tin, chong chóng vẫn cứ đợi, chong chóng vẫn cứ hy vọng!! Màu vàng cam ngày xưa, giờ chỉ là một màu bàn bạc, màu của thời gian, màu của sự chờ đợi. Nhưng chong chóng vẫn đợi!!

Rồi một ngày kia. Đã có người phát hiện ra chong chóng. Là một cơn gió. Trời gió lên, chong chóng quay. . . Gió!? Chong chóng quay, chong chóng lại tràn đầy sức sống nhưng. . . đó không phải là gió, chỉ là hơi từ miệng một cô bé. ” Gió ở đâu?? ” Chong chóng tự hỏi. Có lẽ gió đã quên chong chóng rồi, có lẽ bây giờ gió đang ở bên một chong chóng nào khác. Có lẽ là thế. Nhưng. . . gió đã hứa là sẽ về với chong chóng rồi kia mà. Cô bé vẫn đang thổi. Chong chóng quay nhưng chong chóng không hạnh phúc. Đây không phải là gió của chong chóng. Đây không phải là cơn gió mà chong chóng đã chờ đợi suốt mười năm. Gió của chong chóng khác, gió của chong chóng tuy vô tình nhưng khi làm chong chóng quay lại có cảm giác khác. Không, không phải!! Không phải gió của chong chóng. Chong chóng không muốn quay vì cô bé. Chong chóng chỉ muốn quay vì gió thôi. Nhưng cô bé cuối cùng cũng vứt bỏ chong chóng như cơn gió kia đã từng làm hồi mười năm trước. 

Chong chóng lại trơ trọi một mình. Lại tiếp tục héo hon vì chờ đợi. Lại tiếp tục hy vọng vài lời hứa của gió. Mười năm rồi. Chong chóng cứ thế chờ đợi trong vô vọng. Chong chóng chỉ mong gặp được gió, dù chỉ một lần thôi cũng được. Gặp để lòng chong chóng thôi day dứt. Ngày ấy chong chóng không dám nói. Chong chóng sợ. . .

Gió à!! Cậu về đi!! Tớ vẫn đang chờ cậu!! Vẫn đang chờ!!

Tớ nhớ cậu lắm!! Cậu đang định bỏ rơi tớ đấy à??

Đừng làm vậy nhé!! Bỏ rơi người khác là không tốt đâu!! 


Liệu có ai hiểu tại sao gió lại bỏ chong chóng?? Gió sợ, sợ tính cách ương bướng, thích cái mới của mình làm chong chóng tổn thương. Nhưng gió làm vậy đã để chong chóng tổn thương nặng nề hơn. Gió đã làm chong chóng phí hoài cả đời mình để chờ đợi. Gió ác lắm!! Chong chóng vẫn tin gió, chong chóng không trách gió, chong chóng có một niềm tin mãnh liệt.

Gió có vị gì nhỉ?? Không ai biết.

Gió có màu gì nhỉ?? Không ai biết.

Gió có mùi gì nhỉ?? Không ai biết. 


Nhưng chong chóng biết. Gió có vị mặn của nước mắt chong chóng. Gió có màu bạc của thời gian và sự chờ đợi. Gió có mùi máu đang rỉ ra từ trái tim chong chóng.

Chong chóng không dám thừa nhận mình đã yêu gió. Nhưng đó vẫn là sự thật. Chong chóng yêu gió. Chong chóng chờ gió là để nói ra điều này để thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Mục tiêu của chong chóng chỉ có vậy. Chong chóng không dám mơ đến gió. Chong chóng không cần gió yêu chong chóng. Chong chóng chỉ cần gió về thôi. Liệu chong chóng có đòi hỏi cao quá không?? Mười năm sống trong hy vọng, mười năm con vịt cứ nghĩ mình là thiên nga, mười năm ảo tưởng, mười năm sống như người mộng du đã làm chong chóng không còn chút sức lực nào nữa. Chong chong không chịu nổi cái cảm giác ngột ngạt này nữa rồi.

Không!! Mình phải sống, mình phải đợi!! Gió sẽ về!! Sẽ về mà!!

Đã hứa!! Gió không nuốt lời đâu!!

Nghe này chong chóng!! Yêu thương là tin tin tưởng!!

Chong chóng yêu gió thì chong chóng phải tin gió chứ!!

Gió sẽ trở lại!! Chút nữa thôi!! Cố lên nào chong chóng!!

Trời gió lên, chong chóng quay. . . 


Gió, là gió!! Là cơn gió đó!! Gió về rồi!! Chong chóng lại quay, chong chóng hạnh phúc!!

” Dối trá!! Cậu bảo chỉ năm mười ngày!! ” Chong chóng nghẹn ngào.

” Xin lỗi, tớ. . . “ 

” Đừng xin lỗi!! ” Chong chóng hét lên. ” Tớ không tha thứ cho cậu đâu!! Bây giờ và mãi mãi!! “ 

” Nghe tớ giải thích, chong chóng!! Chấp nhận lời xin lỗi của tớ đi!! Tớ thực sự muốn quay lại với cậu nhưng sức khỏe của tớ không cho phép!! Tớ không thể đi đoạn đường xa như vậy để về với cậu được, gần 400 km!! Tớ cũng nhớ cậu lắm!! Tớ. . . tớ cần cậu chấp nhận lời xin lỗi này!! “ 

” Cậu bỏ tớ hơn mười năm, rồi bay giờ trở về xin lỗi là xong hết sao?? “ 

” Tớ đã thực hiện lời hứa với cậu rồi mà!! ”
 Gió yếu ớt đáp.

” Lời hứa!? Thế cậu có nhớ cậu hứa gì không?? “ 

” Tớ không còn nhiều thời gian nữa!! Tớ không biết có thể tìm cho cậu bông hoa màu tím không!! Tớ sẽ cố!! Nhưng sợ không kịp!! Tớ sắp chết rồi!! ” Gió nói, nhẹ nhàng như tuyết rơi.

Hả?? Cái gì?? Không còn nhiều thời gian nữa!? Sợ không kịp!? Sắp chết?? 

Chong chóng không tin!! Không phải!! Sao gió có thể chết được!?

” Cậu . . . mà chết thì tớ phải làm sao!? “ 

” Xin lỗi, tớ thực sự không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này!! Nhưng. . . ”
 Gió nói mà cố không để giọng mình khác đi.

” Cậu mà bỏ rơi tớ là không bao giờ tớ tha thứ cho cậu đâu!! ” 
Chong chóng hét, giọng lạc đi. ” Tớ yêu cậu!! “ 

” Trước đây tớ luôn phân vân liệu cậu có yêu tớ không!! Bây giờ thì tớ xác định được rồi!! Tớ về không uổng phí!! Bông hoa màu tím, tớ sẽ tìm, chờ nhé!! “

” Không!!! Tớ không để cậu đi đâu!! Tớ sợ lắm!! Cậu đừng để tớ lại một mình, tớ sợ lắm!! ” 
Chong chóng nói trong nước mắt.

” Tớ không bỏ cậu đâu!! Tớ đã về rồi kia mà!! Một chút thôi!! Về ngay!! ” Gió khẽ hôn lên chong chóng. Rồi lại đi. Rồi lại bỏ chong chóng.

Chỉ còn lại một mình chong chóng. Chong chóng không thể giữ chân được gió. Gió quen tự do rồi.

Cơn gió không dừng chân nơi đây. . .

Xin lỗi cậu nhiều lắm. chong chóng!!! Tớ không muốn cậu đau khổ vì tớ!! 

Trên đời này còn nhiều cơn gió nữa mà!! Đâu phải chỉ có tớ là gió!! 

Đừng khóc, thấy cậu khóc tớ đau lòng lắm!! Cậu đừng khóc!!

Đừng vì tớ mà đau khổ, đừng vì tớ mà làm bất kì chuyện gì dại dột!! 


Tớ không muốn cậu thấy tớ chết!!

Tớ sẽ chịu đau khổ một mình!! Tớ sẽ không để cậu tổn thương lần nữa đâu!!’

Xin lỗi cậu, vì tất cả những gì tớ có lỗi!! 


Chong chóng lặng nhìn gió!!

Cậu về để làm gì?? Cậu ác lắm!! Cậu làm vậy sao tớ vui được!? 

Thà cậu nói cậu ghét tớ, thà cậu nói cậu đã có chong chóng khác!!

Thà là vậy!! Có lẽ tớ dễ chịu hơn bây giờ!!

Chứ bây giờ lòng tớ đau lắm cậu biết không??

Một câu nói dối như ngày xưa để tớ tiếp tục sống vui vẻ đối với cậu khó lắm sao??
Chỉ là một câu nói để tớ yên lòng thôi mà!! Không được sao?? 


Chong chóng và gió. Ai cũng muốn nhận đau khổ về phần mình. Nhưng đau khổ lại được chia đều cho cả hai. Vì đó là định mệnh!! Định mệnh đã nối cả hai bằng một sợi dây trói vô hình, đùa giỡn với số phận của chúng, ràng buộc chúng, lôi chúng vào vòng quay của số phận, bắt chúng phải trải qua nỗi đau mất đi người mình yêu nhất! Định mệnh là vậy, luôn luôn như vậy, luôn luôn thích lặp lại những bi kịch của quá khứ, luôn luôn thích xem lại những chuyện đã qua từ lâu, cho dù đó là một bi kịch khủng khiếp của đời người . . .


<<sưu tầm>>

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

Khóc và cười




Có khi nào nụ cười và nước mắt cùng gặp nhau trên một con đường?

Khóc là do ta vấp ngã. Cười là khi ta biết tự mình biết đứng lên.

Khóc là khi người thân ta không còn nữa. Cười là biết người thân vẫn tồn tại khi ta nhớ đến họ.

Khóc khi ta buồn trước khó khăn trong đời. Cười là khi ta thành công vượt qua khó khăn đó.

Khóc là khi ta muốn giải tỏa nỗi buồn hay uất ức . Cười khi nhận ra khóc chẳng lợi ích gì.

Ta có thể khóc trong niềm vui và cười trong nước mắt nhưng không được phép cười trên sự đau thương mất mát của người khác.

Không ai khóc mãi và cũng chẳng ai cười hoài. Điều chủ yếu là bạn chỉ khóc khi có lý do chính đáng và biết đứng lên đương đầu với thử thách, có thế nước mắt đổ ra mới không vô nghĩa.

Khi đã tự mình biết đứng dậy và nở một nụ cười trên môi thì lúc ấy, nụ cười là đẹp nhất và có ý nghĩa nhất.

Đừng vội mừng khi thành công vì đó chính là lúc bạn cần phải cố gắng hơn nữa chứ không phải lúc tự đắc, kiêu căng.

Và nếu đến một ngày bạn không còn khóc được nữa thì đó cũng là lúc bạn chẳng thể nào có được một nụ cười thật sự.

Còn nếu bạn chẳng thể nào cười vui hạnh phúc vì đã gặp quá nhiều bất hạnh thì hãy cứ cố gắng cười trong nước mắt để biến nó thành niềm vui.

Đứng trước nỗi đau, ai cũng nghĩ mình thật nhỏ bé, muốn khóc và cảm thấy tuyệt vọng. Nhưng cuộc sống không khi nào thiếu nụ cười…


Vì sau đêm tối, mặt trời lại sáng, chúng ta hãy luôn mỉm cười, bắt đầu tìm cho mình một lối đi trong những lúc đau khổ. Không bao giờ là quá muộn để học được cách bước đi trên nỗi đau!
 

<<sưu tầm>>

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012

1000 con hạc giấy

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.


Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.


Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.
 

<<sưu tầm>>

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

Câu chuyện Tình yêu




Cynthia và Alvin chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ hai bên không chấp thuận.

Rồi Alvin nhận được một học bổng du lịch. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu tìm đến Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin nên Cynthia đồng ý.

Alvin cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau, Cynthia nghe chị Alvin nói rằng cậu đã tới London. Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được tin gì từ Alvin. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới. Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc.

Một đêm, khi Cynthia đang khóc, thì có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin :

- Cynthia, đừng khóc. Anh sắp về nhà rồi, chờ anh nhé!

Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vã gác điện thoại.

Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới. Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất.
Sáng hôm sau, Cynthia vội vã gọi điện cho chị của Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Alvin sắp về không.Chị gái Alvin chợt òa khóc:

- Cynthia, xin lỗi em, tất cả là do chị nói dối đấy. Alvin đã mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô tô ... Alvin từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ... Chị đã nghĩ là có thể nói dối để em quên Alvin đi...

Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đã mất rồi.

Nhưng Cynthia không tin. Cô tin rằng Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức.

Lần này, Alvin nói nhiều hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy.

- Anh đã sửa điện thoại rồi à? - Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua.

- Em làm sao thế ? - Bố Cynthia lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!


***

Bạn có thể gửi câu chuyện này cho những người mà bạn quan tâm và nói với họ những gì bạn cảm thấy và nói với họ rằng bạn yêu quý họ đến mức nào. Câu chuyện thật buồn, nó nhắc chúng ta nếu chúng ta yêu thương một người, hãy biết trân trọng khi bạn còn có thể. Bởi không ai nói trước được tương lai, đừng bao giờ để mình phải hối hận vì mình đã không đủ quan tâm, không đủ yêu thương, hoặc không đủ can đảm để vượt qua những khó khăn, để giữ những gì mình yêu quý ... 
 

<<sưu tầm>>

Luôn chờ em cúp máy trước.

Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến. 


Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó. 

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát. 

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt" 

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia. 
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm". 

"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi. 

Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả. 

<<sưu tầm>>

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

Nếu là đàn ông!

Vô tình đọc được, thấy hay hay nên chia sẻ mọi người cùng đọc và suy ngẫm 
"Có những người… một khi lướt qua nhau… sẽ trở thành xa lạ 


Người ta nói như vậy vô tình quá, lạnh lùng quá nhưng tôi nghĩ như vậy lại hay vì có những cuộc tình chỉ vì ko dám buông tay mà cả đời ân hận…
Các anh đàn ông này, tôi nói một câu thế này, câu nói “Đừng đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa”, các anh chắc ai cũng nghe, cũng biết, cũng hiểu nhưng xin đừng dừng lại ở hiểu biết thôi mà hãy thực hành luôn các anh nhé! 
Tôi biết có những người đàn ông lấy vợ về, khi vui ko sao nhưng khi ức chế, tức giận lại lôi vợ mình ra để trút, các anh cho mình cái quyền chửi bới, la hét và thậm chí là đánh đập. 
Sau đó thì “Xin lỗi, lúc đó anh nóng quá chứ anh ko muốn vậy, em tha lỗi cho anh” 
Này các anh, tôi nói cho các anh nghe một câu: “Tôi khinh!” 
Tôi biết có những chàng trai rất đẹp mã, rất tử tế, rất thường ra vẻ hiền lành và có học thức nhưng khi bực bội thì gom lại một mớ rùi trút lên đầu người yêu, tiện tay thì bóp cổ, bạt tai. 
Sau đó thì “Xin lỗi, lúc đó anh nóng quá chứ anh ko muốn vậy, em tha lỗi cho anh” 
Này các chàng, tôi nói cho chàng nghe một câu: “Tôi khinh!” 
Các anh này, không chỉ các anh mới biết nổi nóng, không chỉ các anh mới có những lúc không kiểm soát dc bản thân, ngoài kia có nhiều người cuộc đời còn khắc nghiệt hơn các anh nữa nhưng họ vẫn bik quý trọng, nâng niu ng phụ nữ của mình. 
Các anh này, con người khác con vật ở chỗ biết nói, biết suy nghĩ, thật tiếc là các anh lại không dùng những đặc tính đó của con người mà lại sử dụng sức mạnh của mình để áp chế một người yếu hơn các anh – đây là đặc tính của con vật đó anh! 
Tôi thương cho người phụ nữ của các anh, có lẽ họ yếu đuối, có lẽ họ quá yêu các anh nên họ tin rằng các anh sẽ thay đổi, sẽ lại yêu thương, chiều chuộng họ như trước kia. Tình yêu mù quáng thật! 

Các chị hay tin rằng lúc đánh mình anh ấy cũng đau lòng, anh ấy ko muốn làm tổn thương mình đâu. Tôi muốn nói: ”Các chị này, mạng sống của các chị là do cha mẹ hoài thai, mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày, yêu thương, nuôi dưỡng, dạy dỗ, người có quyền bạt tai các chị không ai khác ngoài cha mẹ các chị!”. 
Này các chị, tôi không có quyền yêu cầu các chị mạnh mẽ trong tình yêu, nhưng xin đừng quá mù quáng, hơn ai hết các chị là ng biết người yêu của mình như thế nào, xin hãy suy xét cẩn thận khi quyết định trao thân gửi phận cho một người đàn ông. 
Người ta lấy vợ lấy chồng không chỉ cho riêng mình mà còn để cho ba mẹ mình một chàng rể hiền, một nàng dâu thảo, xin hãy để ba mẹ các chị không phải nhìn thấy những vết thâm tím trên gương mặt các chị, không phải thấy những giọt nướcc mắt, không phải nhìn thấy cảnh lâu lâu các chị lại dẫn con về lánh nạn vì người chồng bạo hành. Xin hãy để ba mẹ các chị có một tuổi già bình yên và hạnh phúc! Xin hãy để con cái các chị có một tuổi thơ hồn nhiên và yên bình! 
Và các anh, nếu thấy hoocmon nam tính testosterone của mình quá cao thì xin hãy qua Thái chuyển giới để xã hội bớt một gia đình bị bạo hành. Xin các anh khi đánh ng phụ nữ hãy ngĩ tới mẹ, tới chị, tới em gái các anh! 


Tình yêu cần có sự tôn trọng, trân trọng và cả lòng tự trọng, một khi anh đánh người yêu mình là khi anh đã vứt bỏ lòng tự trọng của bản thân, vứt bỏ sự tôn trọng và trân trọng với người anh yêu. Và xin ghi nhớ một điều này, trái tim ng phụ nữ một khi đã có vết thương thì cả đời không bao giờ liền sẹo được. 
Nếu là đàn ông, xin hãy là một người đàn ông chân chính! 
P/S: Tôi không nói ng đàn ông nào cũng vậy, chỉ một số phần tử cá biệt thui"

<<sưu tầm>>

Phút tĩnh lặng (cho những ai cần thêm nghị lực sống)




Có lẽ cuộc sống muốn chúng ta chọn lầm người trước khi gặp được đúng người để rồi chúng ta mới biết cảm ơn món quà của cuộc sống.Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác mở ra, nhưng thường thì người ta nhìn rất lâu vào vào cánh cửa đã đóng mà không để ý cánh cửa kia đã mở ra rồi.


Đôi khi một cái gì đó vuột khỏi tầm tay chúng ta rồi ta mới biết rằng mình đã từng có nó, và mới cảm nhận được rằng điều đó quan trọng và có ý nghĩa biết bao với mình.


Hãy yêu một người bằng trọn vẹn trái tim mình mà không cần đáp lại. Đừng vội trông mong tình yêu đến mau chóng mà hãy kiên trì chờ cho đến khi tình yêu hiện hữu trong trái tim họ; nếu không thì bạn hãy an lòng vì trong tim bạn đã có nó rồi.


Có thể bạn chỉ mất một phút để say mê một người, một giờ để thích một người, và một ngày để yêu một người, nhưng phải mất cả một đời mới có thể quên được một người.


Đừng vì dáng vẻ bên ngoài, vì đó là lừa dối. Đừng vì của cải vật chất, vì có thể mất đi. Hãy tìm người nào có thể làm bạn mỉm cười, bởi vì chỉ có nụ cười mới có thể làm một ngày âm u trở nên tươi sáng.


Có những giây phút trong đời khi bạn nhớ thương một người nào đó tha thiết đến nỗi bạn muốn mang người đó ra khỏi giấc mơ để ôm họ trong vòng tay thực tại. Hãy mơ những gì bạn ước mơ; đi nơi nào bạn muốn đi; làm những gì bạn khát khao; trở thành những ai mà bạn mong muốn, bởi vì bạn chỉ có một cuộc đời và một cơ hội để làm tất cả những gì bạn mơ ước.


Hãy tự đặt mình trong vị trí của người khác. Nếu trong hoàn cảnh ấy bạn cảm thấy bị tổn thương, thì người khác cũng sẽ cảm nhận như vậy.


Một người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải là người có mọi thứ tốt nhất; mà là người biết tận hưởng và chuyển biến những gì xảy đến với mình trong cuộc sống một cách tốt nhất.


Hạnh phúc chỉ đến với những ai biết rơi lệ khi tổn thương, biết đau đớn khi mất mát, biết khát khao và nuôi dưỡng những giấc mơ, biết cố gắng làm lại khi thất bại, bởi vì chỉ có như vậy, mọi người mới biết trân trọng tình cảm những người và những gì đã và đang đến trong cuộc đời mình.


Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, đơm hoa kết trái bằng một nụ hôn và kết thúc bằng những giọt nước mắt... dù đó là giọt lệ buồn hay vui, thì tình yêu ấy đã đem đến cho bạn những kỷ niệm thật ấn tượng và sâu sắc, là dấu ấn của tâm hồn và cho từng bước trưởng thành của bạn.


Một tương lai tươi sáng luôn đứng lên trên một quá khứ đã lãng quên.


Bạn không thể nào thẳng tiến bước trên đường đời cho đến khi bạn biết cho qua đi và học hỏi những thất bại và những sai lầm, đau buồn trong quá khứ.
 

<<sưu tầm>>

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

1.000 đồng và 500.000 đồng

Tờ 1000 đồng và 500.000 đồng gặp nhau.
1000 hỏi:-Lâu nay cậu biến đi đâu vậy?-Tớ lang thang các song bài, chu du trên bãi biển, tham gia các trận bóng đá, các cuộc ăn nhậu, quán bar, vũ trường … mấy thứ đại loại như thế. Còn cậu?- Tớ đến với những mảnh đời bất hạnh. 
 

<<sưu tầm>>

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2012

Hãy hứa là cậu không yêu tớ



Đừng yêu tớ cậu nhé! Bởi tớ ngang ngạnh, bưởng bỉnh lắm. Sẽ làm cậu tức giận và nổi nóng. Cậu chẳng gọi tớ là Cua còn gì. Tớ không chịu để cậu một mình bước trong cuộc sống, sẽ nhõng nhẽo đòi theo cùng và cậu sẽ quay lại quát nhưng tớ không lùi bước đâu. Vẫn lặng lẽ bên cậu, đôi khi là đứng nhìn cậu thôi.

Đừng yêu tớ cậu nhé! Bởi tớ là chúa rắc rối. Cậu từng bảo con gái rắc rối lắm và tớ còn rắc rối bằng cả tốp con gái cộng lại. Tại tớ cứ nhắc cậu phải ăn cái này nên uống cái kia tốt cho sức khỏe, tại cứ 6 giờ sáng là tớ nhắc cậu ăn sáng đầy đủ, tại mỗi lần cậu bảo tớ không được nhắn tin nữa mà đi ngủ đi thì tớ lại nhắn tin kêu cậu cũng đi ngủ tớ mới chịu. Tớ cứ rắc rối vậy nhưng hình như chỉ rắc rối với cậu mà thôi.

Đừng yêu tớ cậu nhé! Bởi khi yêu tớ thật lòng, xa tớ cậu sẽ nhớ tớ lắm. Cảm giác đó tớ đang trải qua và khó chịu lắm cậu à. Đầu óc tớ luôn nghĩ về cậu, giờ này cậu đang làm gì? Có lúc nào chợt nhớ tới tớ? Tự suy diễn và tớ thấy ấm ức khi nghĩ chắc cậu đang đi chơi hay cười đùa với cô bạn nào đó. Tớ ghen tị với những người bạn cùng lớp cậu. Tớ muốn trả lời tin nhắn của cậu nhưng cứ viết tin rồi xóa, nén lòng mình lại, tớ sẽ tập quen dần để mỗi khi không được nói chuyện với cậu tớ không thấy buồn.

Đừng yêu tớ cậu nhé! Bởi tớ là bạn cậu thôi mà đã có khối người nhìn cậu lạ lắm rồi. Nếu cậu yêu tớ nữa chắc cậu sẽ thành chủ đề bàn tán khắp nơi. Tớ biết cậu ghét nhất điều đó. Tớ không xinh, không có gì nổi bật chỉ là con nhóc lùn tè, tóc ngắn, học bình thường thôi nhưng tớ vẫn vui vì đó mới là chính tớ. Mẹ tớ vẫn bảo tớ là niềm tự hào của mẹ, đứa bạn vẫn luôn gọi tớ mỗi khi nó buồn và cậu — không cần tớ nói cũng biết tớ đang cần gì. Với tớ, thế là đủ.


Đừng yêu tớ cậu nhé! Hãy để tớ yêu cậu thôi, và chỉ mình tớ biết là đủ. Tớ vẫn sát cánh bên cậu, im lặng lắng nghe tâm sự của cậu, im lặng nhìn cậu cười vui. Cậu nhé, đừng yêu tớ!


THE END!!!!!!!!!
<======= Suu Tap=======>

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Đơn giản vì anh yêu em!

Nếu có thể, một ngày nào đó em hãy thử chạm đến trái tim ấm nồng của anh... Anh sẽ đợi em, nhé!

Đơn giản vì anh yêu em…

Thế nên, em đừng thắc mắc vì sao một thằng con trai suốt ngày chỉ biết chúi mũi vào sách vở, lúc nào cũng lặn ngụp trong thế giới game giờ đây lại cầm tay em dạo bước quanh phố xá như thế này…

Thế nên, em đừng ngạc nhiên khi thấy anh sẵn sàng bắt tay lao vào dọn dẹp căn phòng bừa bãi mà suốt hơn 18 năm anh đã từng sống trong đó chỉ vì câu nói nhỏ nhẹ: “Ngày mai em xuống nhà anh chơi nhé!”



Thế nên, em đừng bất ngờ khi nhận được chiếc bánh kem sô-cô-la anh tặng vào một buổi sáng cuối tuần. Anh đã đi học làm bánh cách đây ba tháng khi tình cờ thấy em xuýt xoa thích thú trước tiệm bánh ngọt.


Thế nên, em đừng bật cười khi nghe anh hát bài “Ba Con Gấu” của anh Bi trong phim Ngôi Nhà Hạnh Phúc cách đây mấy năm để mừng sinh nhật em nhé. Chẳng phải là hôm trước em đã nhảy cẫng lên khi nghe thấy bài hát này trên đường phố rồi còn gì.


Thế nên, em đừng quá lo lắng vì không hoàn thành hết nổi đống đề cương bài tập Toán thầy giáo cho nhé. Anh sẽ sẵn sàng trở thành gia sư không công cho em, nhưng em phải hứa với anh là không được từ chối khi anh đưa lời đề nghị này. 

Thế nên, em đừng không hài lòng khi anh không cười nhiều nhé. Em biết rằng nụ cười ấm áp này của anh chỉ dành trọn cho em thôi, anh chỉ cần biết miễn rằng nụ cười này có thể luôn cùng em đi khắp mọi nơi là được.

Và… thế nên, em cũng đừng bao giờ hỏi vì sao anh luôn ở cạnh em, cho dù người em yêu không phải là anh.

… Anh vẫn sẽ luôn là người đầu tiên bật cười khi nghe em kể chuyện vui của hai người.

… Anh vẫn sẽ luôn là người đầu tiên xuýt xoa khi nghe em kể “chuyện xấu hổ” về người đó.

… Anh vẫn sẽ luôn là người đầu tiên cho em bờ vai tựa vào mỗi khi em buồn vì người đó.

… Anh vẫn sẽ luôn là người bạn tốt của em dù cho chuyện tình của em và người đó đã đến ngày hết hạn…

Em à, vì tình yêu của anh dành cho em đẹp và tuyệt vời lắm đấy. Anh hứa sẽ không bao giờ làm em thất vọng đâu. Nếu có thể, một ngày nào đó em hãy thử chạm đến trái tim ấm nồng của anh... Anh sẽ đợi em, nhé!

Tất cả… đơn giản chỉ vì… anh yêu em, cô bé ngốc nghếch!

Nguồn: http://yeuhoabinh.com/showthread.php?318095-Don-gian-vi-anh-yeu-em#ixzz20MwW2LBY

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Yêu một người




Trích:
Tôi và Lâm chia tay rồi ! Lâm là một cô gái tốt, rất đẹp cũng rất dịu dàng. Tuy rất nhiều bạn bè nói tôi bỏ cô ấy là ngốc, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi cũng không nỡ.

Ngày thứ nhất : Cô ấy không chịu dậy, lấy chăn chùm kín người, trong ký túc xá không ai dám an ủi cô ấy. Cô ấy hôm nay không ăn cơm, đánh răng rửa mặt cũng không làm. Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi nghe thấy cô ấy khóc ở trong chăn.

Ngày thứ hai : Hôm nay cô ấy đã ăn cơm, là bạn trong ký túc xá làm cho cô ấy ăn, quầng mắt cô ấy đỏ ngầu. Tôi luôn nói cô ấy là con ma thích khóc nhè, mỗi lần mở miệng cô ấy đều phủ nhận.

Ngày thứ ba : Hôm nay cô ấy mặc một bộ quần áo rất diêm dúa, đi vào một quán bar và uống rất nhiều rượu, hơn nữa còn dùng ánh mắt hút hồn đảo quanh một lượt khiến rất nhiều người phải thốt lên " cô gái, cô rất đẹp". Cô ấy uống rất nhiều, đến lúc có một người đàn ông đáng tuổi cha nói với cô ấy " Cô gái, anh đưa em về nhà nhé" cô ấy cầm chén rượu trong tay hất tất cả vào mặt ông ta. Cái thằng cha đáng chết dơ tay lên định đánh , đám phục vụ liền chạy đến cứu Lâm. Tôi biết tất cả, tôi đang ở một góc khuất của quán bar theo dõi.

Ngày thứ tư : hôm nay cô ấy dậy rất sớm, tất bật cả một buổi sáng, sau đó vào nhà tắm rất lâu, lúc các bạn cùng phòng đẩy cửa vào đều kinh ngạc kêu lên : Sạch sẽ thế.

Ngày thứ năm : Cô ấy đã đi học lại, thật ra cô ấy học rất giỏi, nhưng từ khi bị tôi ảnh hưởng thành tích cô ấy có kém đi chút ít. Thế cũng tốt, thay đổi sự chú ý đi một chút thì hồi phục cũng nhanh hơn.

Ba tháng sau .... Cô ấy làm chủ tịch hội sinh viên, cô ấy càng ngày càng giỏi, cũng sáng sủa ra không ít, cũng sắp thi rồi.

Một năm sau ... Bên cạnh cô ấy có rất nhiều đàn ông, nhiều người đẹp trai hơn tôi, nhưng căn bản cô ấy không để ý tới. Cô ấy và Lượng quan hệ rất tốt, truyện bọn họ trong vườn trường rất đáng ngờ. Cô ấy chỉ coi Lượng là anh, thế nhưng lời nói ra thì không giữ được lâu.

Ba năm sau ... Cô ấy sắp kết hôn rồi, chú rể là Lượng. Cô ấy đang ngồi viết thiếp mời, một cái, hai cái, ba cái ... viết đến cái thứ mười hai thì cô ấy khóc, gục xuống bàn, nước mắt rơi mà không thể dừng lại. Tôi từ trên nhìn thử, tên chú rể trên tất cả thiếp mời đều là tên của tôi. 

Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không thể khóc, tôi không có nước mắt.

Ba năm trước : Tôi đang đi trên đường thì gặp tai nạn, trên tay cầm chiếc bánh ga tô mua tặng sinh nhật cho Lâm. 

<<sưu tầm>>

Nguồn: Vườn kí ức (Memory Garden) 

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

CHUYỆN NHÀ RÙA


Một hôm gia đình nhà Rùa quyết định sẽ đi picnic. Và với bản tính chậm chạp của
mình, chúng đã mất bảy năm để chuẩn bị mọi thứ và lên đường. Mất thêm hai năm
nữa để tìm ra một chỗ cắm trại. Rồi thêm sáu tháng để dọn dẹp và bày biện các thứ.
Nhưng rồi gia đình Rùa phát hiện ra rằng chúng đã quên mang theo muối. "Một chuyến
picnic mà không có muối thì chẳng còn gì là thú vị", gia đình nhà rùa đồng ý với nhau như
vậy.
Sau hơn một tháng tranh cãi, cuối cùng một con rùa trẻ nhất, nhanh nhẹn nhất được giao
nhiệm vụ quay về nhà lấy muối.
Vừa nghe vậy, con rùa được chọn đã bật khóc the thé, run rẩy thân hình trong chiếc vỏ, giãy
nảy từ chối.
Rốt cuộc, nó cũng đồng ý đi về nhà lấy muối với một điều kiện: gia đình rùa không được
phép ăn bất cứ thứ gì trước khi nó quay trở lại.
Họ nhà rùa đành phải đồng ý và con rùa nọ bắt đầu lên đường.
Nhưng rồi đã ba năm trôi qua mà con rùa nọ vẫn chưa quay lại. Rồi năm năm… chín năm,
rồi mười bảy năm…
Cuối cùng rùa bô lão không thể nhịn đói được nữa bèn cắn một miếng bánh sandwich cho đỡ
đói.
Đúng lúc đó, con rùa vắng mặt mười bảy năm qua đột ngột thò đầu ra từ một lùm cây, hét
lên the thé:
- Đó… đó… tôi biết mà! Tôi biết là mọi người sẽ không đợi mà sẽ ăn trước khi tôi quay lại
mà. Thôi thôi, tôi không đi lấy muối nữa đâu…
o O o
Rất nhiều người trong chúng ta lãng phí thời gian để chờ đợi người khác thực hiện những
điều mà chúng ta mong đợi.
Rồi chúng ta quá lo lắng về những gì người khác đang làm đến nỗi không tự làm gì cho
chính bản thân mình!  Sao chúng ta không thử đứng lên và làm những gì chúng ta muốn ? ?
<<sưu tầm>>

Yesterday & Now




Trong cuộc sống, có những phút giây của ngày hôm nay, bạn muốn rời thật nhanh khỏi mái trường cấp ba, quên đi những kỳ thi trọng đại đang chờ bạn ở phía trước, quên đi những lời la mắng của thầy cô mỗi khi chúng ta làm chưa tốt “nhiệm vụ” của mình.

Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bất chợt bạn cảm thấy lưu luyến khi phải chia tay với một thầy cô nào đó... xúc động bởi những lời dặn dò chân thành và tâm huyết của thầy cô trước khi chúng ta bước vào kỳ thi quan trọng nhất trong một đời người, và cảm thấy rằng ta yêu mái trường mà phút giây của ngày hôm qua, mà đã có lúc ta từng ghét bỏ nó !

Có những phút giây của ngày hôm qua, bạn cảm thấy lạc lõng giữa đám bạn bè của mình. Bạn cảm thấy như tất cả mọi người đều trở nên quay lưng lại với bạn, một cảm giác trống trải và xa lạ... tưởng chừng như mình không có bất cứ một người bạn nào. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bạn nhận ra rằng họ luôn quan tâm, che chở và làm cho bạn ấm lòng hơn. Chỉ có điều, phút giây của ngày hôm qua, bạn chưa nhận ra đó thôi!

Có những giây phút của ngày hôm qua, bạn thấy chán sự che chở của cha mẹ. Bạn muốn tự lập, muốn trở thành một "người lớn" theo đúng nghĩa - điều mà cha mẹ bạn không bao giờ nghĩ tới. Nhưng có những giây phút của ngày hôm nay, khi bạn thất bại, vấp ngã, bị tổn thương - lúc ấy bạn chợt nhận ra rằng nơi mình muốn “đến” nhất đó chính là nhà của mình - nơi ấy sẽ có những lời hỏi han ấm áp, là nơi xoá đi tất cả những vết thương lòng, và là nơi bạn mãi mãi có thể tin tưởng để gửi gắm những sẻ chia.
Có những phút giây của ngày hôm qua, bạn cảm mến một ai đó. Và tưởng chừng như cả thế giới này không ai xoay chuyển được bạn. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bạn cảm thấy thật buồn cười về tình cảm của mình ở những phút giây của ngày hôm qua, phải chăng đó chỉ là sự "ngộ nhận" bồng bột nhất thời của tuổi mới lớn!?

Có những giây phút của ngày hôm qua, bạn đã khóc, đã buồn, đã gần như tuyệt vọng và mất lòng tin ở một ai đó. Bạn tự nhủ với lòng mình rằng sẽ không bao giờ tin bất cứ ai nữa. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bạn cảm nhận rằng đang có ai đó để bạn có thể gửi gắm lòng tin thì...Tại sao lại không nhỉ!?

Có những phút giây của ngày hôm qua, bạn chán chường, mất tự tin vào bản thân vì một thất bại nào đó. Bạn không muốn bất cứ ai biết hay nhắc đến thất bại của bạn. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bạn chợt nhận ra rằng phải chấp nhận về thất bại của mình. Vì bạn đã hiểu cái nguy hiểm nhất không phải là thất bại của bạn, mà đó chính là sự "không dám thừa nhận mình đã thất bại" !

Có những phút giây của ngày hôm qua, bạn đã đắm chìm trong ký ức của ngày hôm qua - hôm qua - hôm qua... xa xôi...Tưởng chừng rằng bạn sẽ sống mãi với nó. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bạn chợt hiểu ra rằng những phút giây của ngày hôm nay đây mới chính là khoảnh khắc đang lấn chiếm một phần nào đó tiềm thức của bạn. 

Vì thế, biết qúy trọng lấy thời gian bởi lẽ, Ngày Hôm Qua là quá khứ chỉ có Ngày Hôm Nay là hiện tại - là món quà, là ngày có thể thay đổi được tương lai của chính chúng ta mà thôi… 
nghe nhạc phía trên nhé! và cố gắng hiểu nó..

<<yêu hòa bình>>

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Nguyễn Thái Bình - mail:banmaytinhtl@gmail.com - đt : 01674580953 - Phàm làm điều gì củng nghĩ đến hậu quả..
--------------------